Cứ bắt tôi kể, kể hoài làm tôi phát cáu vì nói rồi lại không tin rằng trên đời lại có những chuyện như thế! Hãy mở rộng trái tim mình, đón nhận những thử thách những hích và những bão tố mà cuộc sống mang lại (Ảnh minh họa) Ai mà chẳng có một nơi để mà thương mà nhớ, và quê hương tôi đó, tôi có tự bao giờ, từ lâu lắm rồi, tôi sẽ mưu sinh, sẽ cầm, đừng bao giờ cho phép mình gục ngã nhé các bạn trẻ
24h@24h. Và thời kì cứ thế trôi đã 3 năm thiếu vài ngày, tôi đã ra đi khỏi cái vùng quê tuổi thơ ấy. Vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời kì sớm nhất!. Cuộc sống này còn nhiều thứ mình cần làm hơn là cứ mãi giữ trong mình những chuyện đã qua, hãy mở mang trái tim mình, đón nhận những thử thách những hích và những bão tố mà cuộc sống mang lại. Vậy là không lần chần, tôi ngồi trong đêm thả hồn mình cũng bàn phím máy tính của mình.
Tôi không có gì trong đầu cả, ngày ra đi tôi mang theo nhiều mong ước, hoài bão lắm. Tôi đã từng đọc ở đâu đó có người nói nếu bạn có một bài viết được đăng trên báo là bạn đã làm được một việc hạnh phúc trong đời rồi.
Đau nhưng sao thích thế nhỉ. Ôi sao mà hạnh phúc thế! Cuộc sống hãy cứ đơn giản vậy thôi nhé! Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Tôi là thằng hủ lậu hay một ông già như người ta nói, tôi mỉm cười , tay lại châm điếu thuốc, lòng nao nao nhớ về quê hương. *** Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH , những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.
Cái bàn phím mà được xếp vào loại đồ cổ của thế kỷ 21 này! Ngày nghỉ tôi sẽ được thả mình trong điệu nhạc của người nhạc sĩ tài tình Trịnh Công Sơn và một chút cà phê đắng, ngắm dòng đời đang trôi. Đêm, khoảng thời kì yên lặng, phù… tút, một tin nhắn từ thằng bạn trên facebook, không xem cũng biết nó lại có một câu thân thuộc: Tán ai đó mày? Tạch, tạch, tạch, cái khẽ lặng của giọt nước bên thềm nhà, mùa mưa thứ 3 nơi đất khách quê người đã sắp qua.
Cuộc thế tha phương làm tôi luôn ước mơ một hạnh phúc. Com. Phù! Tôi thở dài một hơi và ngồi cầm điếu thuốc mà ánh mắt nhìn vào khoảng không. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi. Nhớ những ngày mùa lũ, trốn bố mẹ đi đào chuột, bắt cá và về nhà phần thưởng được đó là một trận roi no đòn.
Tôi không định hình nổi cái tâm cảnh mình lúc này. Có những người từ bé chừng như chỉ biết đến cuộc sống nhộn nhịp nơi đô thị khi nghe tôi nói về quê tôi thì thích lắm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét