Nhưng bây giờ có nhiều thầy cô cho rằng không dạy thêm thì không hết tri thức vì chương trình quá tải
, Để con đừng đắm mình và chạy theo thế giới ảo trên các trang mạng. Ở trường, thầy cô cũng chỉ lo nhồi nhét kiến thức, dạy thêm tri thức cho học trò đi thi. Một nền giáo dục ứng thí trong đó bác mẹ, thầy cô, các nhà trường đều muốn nhồi nhét nhiều tri thức nhất cho học trò để có tỉ lệ đỗ cao nhất, kết quả tốt nhất. Trước tiên con phải biết ơn bố mẹ mình, biết rằng trong điều kiện kinh tế khó khăn cha mẹ đã nặng nhọc như thế nào để nuôi con ăn học.
Thế là có những đứa trẻ không bao giờ biết làm việc, kể cả những việc đơn giản như thu dọn nhà cửa, lau rửa bát đĩa, ấm chén, tưới cây nhổ cỏ, vun luống tỉa hoa.
Và làm cho con nít của chúng ta tốt đẹp, cao thượng hẳn lên. Con trẻ càng được nhận nhiều thì sự biết ơn càng sút giảm, mà đó là điều tối kỵ. Chính nghĩ suy này khiến nhiều bậc phụ huynh thúc ép con học thêm khắp nơi.
2 Xin các vị đừng quá nuông đến mức thỏa mãn mọi đòi hỏi của con. , Họ tâng bốc con và làm cho đứa con cũng cảm thấy mình hơn người. Coi đó là ưu tiên số 1 và vì sự ưu tiên đó, có thể hi sinh những cái khác. Nhưng nếu hiệu trưởng nhà trường kiên quyết, nếu làm tốt việc sắp đặt, bố trí chương trình hợp lý, thầy cô giáo làm hết bổn phận, đúng quy định về chuyên môn, học trò đảm bảo yêu cầu trong giờ học chính khóa và tự học thì không cần đi học thêm.
Lòng thương người, tính nhân từ là tính tốt cơ bản nhất mà mỗi con người nên có. PGS VĂN NHƯ CƯƠNG (Trường THPT Lương Thế Vinh Hà Nội). Một đứa trẻ tự cao, kiêu ngạo hoặc một đứa trẻ mặc cảm, sợ hãi không phải là mục tiêu giáo dục của chúng ta. Học trò Trường Lương Thế Vinh được tuyển một cách chu đáo, các em đều có hạnh kiểm tốt, học lực giỏi hoặc khá.
Chính là mô tả lòng bác ái đối với họ. Có phải đây cũng là điều thầy nghĩ đến khi viết lá thư? - Đúng thế đấy. Đối với con, nếu “yêu cho roi cho vọt” là ý kiến sai trái thì “yêu cho ngọt cho bùi” cũng sai lầm không kém. Lòng có nhân trong mỗi người sẽ xóa tan sự đố kỵ, sự vô cảm, sự thù hận. Các học trò Trường THPT Marie Curie, Q. Những việc nhỏ đó nhắc một lần chưa được, nhiều lần sẽ hình thành thói quen.
Con muốn giúp mẹ làm bếp thì “thôi con học bài đi, mẹ làm tí xong ngay”, ăn cơm xong thì “con nghỉ một lúc rồi học bài nhé, để mẹ rửa bát cho”. Thế nên có một khoảng trống lớn trong việc dạy trẻ những điều nhỏ nhặt song lại khôn xiết cần thiết mà thiếu nó trẻ khó có thể nên người.
3, TP. Trường không chỉ là nơi dạy chữ, càng không phải là nơi cung cấp tri thức cho học trò để đỗ đạt, quan yếu hơn phải là nơi tương trợ các bậc ba má dạy trẻ những kỹ năng, ứng xử cần có trước khi bước vào đời.
Tôi xem các em làm gì với cái chai đó. VĨNH HÀ thực hiện “Con cái luôn được voi đòi tiên” 1 Xin các bậc làm cha làm mẹ hãy thận trọng và tĩnh tâm khi nhận xét và đánh giá con cái của mình. Học sinh như vậy, với đội ngũ phụ thân có kinh nghiệm và với chương trình xếp đặt hợp lý.
Không em nào nghĩ tới việc cho vỏ chai vào thùng rác. Sự biết ơn đó chính là một động lực để thúc đẩy các con ra công học hành. Và đáp ứng nhu cầu của phụ huynh, các thầy cô, nhà trường chỉ hội tụ lo chuyện học và thi. Nhà trường bố trí và xếp đặt kế hoạch thực hiện chương trình đủ để học sinh không phải học thêm.
Lớn lên vững chắc chúng sẽ thành những kẻ lười nhác, xem thường lao động, coi khinh những người cần lao.
Một số vị luôn cho rằng con mình cái gì cũng nhất: xinh đẹp, sáng ý, nhân tài, trí óc. Tôi cũng áp dụng nhiều phép thử đối với học sinh. Là một tía lâu năm, tôi xin rút ra một nhận định: không có cần lao không có sáng tạo
* Việc giáo dục lớp trẻ hiện nay có vấn đề xuất hành từ phía gia đình, các bậc bố mẹ, vậy còn nhà trường, theo thầy, nhà trường có “góp phần” vào việc này không, và hiện nay cần phải làm gì để thay đổi cách dạy học sinh? - cố nhiên, nhà trường cũng phải có bổn phận trong việc này. HCM tại lễ khai giảng sáng 5-9 - Ảnh: Minh Đức Dạy gì cho một đứa trẻ? PGS Văn Như Cương gửi "tâm thư" bàn về cách dạy con bàn bạc với tuổi xanh , PGS Văn Như Cương cho biết: PGS Văn Như Cương - Ảnh: V.
Ở Trường Lương Thế Vinh, từ lâu rồi tôi vận dụng hình thức kỷ luật đối với học trò theo hướng “phạt phải lao động”. Chính từ những lần “phạt quét sân trường” mà tôi phát hiện nhiều học trò không biết quét thế nào cho đúng. * Trong thư, thầy cam kết học trò Trường Lương Thế Vinh không cần học thêm. Trong tình hình bây chừ, các mạng xã hội trên Internet mang lại nhiều hiểm cho trẻ mỏ chúng ta.
Xin các vị hãy quan hoài điều này nhiều hơn, đã có rất nhiều trẻ mỏ trở thành hư đốn, thậm chí bất hợp pháp vì quá đam mê với thế giới ảo. Mỗi đứa trẻ đều có điểm mạnh và điểm yếu. Còn nhiều phụ huynh lo không học thêm thì không thi đỗ? - Tôi chỉ dám khẳng định trong phạm vi trường Lương Thế Vinh thôi.
Đối với những người như vậy, một sự san sẻ về vật chất và tinh thần, một lời cổ vũ, một cử chỉ đồng cảm. Nhiều hơn với người nhà trong gia đình, chứ đừng suốt ngày đuổi theo những ảo ảnh trên mạng. Từ quan sát đó, tôi đề nghị thầy lưu ý nhắc học trò. Chỉ cần học là đủ, mọi vấn đề bất ổn khác đều có thể châm chước, nâng đỡ, làm thay trẻ. Có thể các vị không thiếu tiền, nhưng ở đây là vấn đề giáo dục nên có thể thừa tiền vẫn không cho.
Điều đó vô hình trung khiến học vừa là yếu tố để ưu tiên, vừa là áp lực đè nặng lên học sinh. Ở nhà, ba má chỉ cần con học thật nhiều, thật tốt và thi đỗ đại học. 3 Xin các vị đừng thương con đến mức không để con đụng tay đụng chân làm bất kỳ việc gì, mà dành toàn bộ thời gian cho chúng “dùi mài kinh sử”. Nhưng trong khuôn khổ nhà trường, tôi đề nghị thầy và trò làm đúng đề nghị, nhiệm vụ.
Hãy nhớ rằng con chúng ta xoành xoạch “được voi đòi tiên”, nên chúng ta cần cân nhắc trước yêu sách của con cái. Và tôi có thể khẳng định với các bậc bố mẹ, học trò không cần học thêm ở đâu nữa, các em vẫn có đủ kiến thức, kỹ năng vượt qua các kỳ thi.
Có em đi qua không chú ý, có em đá cái chai, chuyền cho nhau như đá bóng. 4 Hãy dạy con cái chúng ta có tấm lòng bác ái, biết làm việc từ thiện dù rất nhỏ và có thái độ thân thiện đối với mọi người. Một người lười lao động vững chắc không làm việc gì thành công. Hãy để cho trẻ con chúng ta biết đến, nghĩ đến biết bao nhiêu tình cảnh khó khăn, biết bao mạng đắng cay, biết bao cảnh ngộ ngặt nghèo của rất nhiều người trong xã hội.
Thí dụ đi muộn, thay vì ngồi chờ hết tiết để vào lớp, học sinh sẽ phải ra sân trường quét rác, lau cửa kính, bàn ghế. Đương nhiên tôi không ra lệnh cấm học sinh học thêm bên ngoài nhà trường, cũng không thể cấm được đay của tôi đi dạy thêm bên ngoài. Đúng là chương trình hiện thời có những bất cập, quá tải. Việc học thêm chỉ mang đến những bất lợi cho học sinh: tốn tiền, tốn thời gian, ảnh hưởng đến sức khỏe, hiểm nguy vì đi đường, không có thời giờ để tự học, tự nghiên cứu, tìm tòi.
Hãy làm sao để con chuyện trò, thảo luận, tâm sự. Một số vị khác thì ngược lại, luôn buồn bực vì con, chì chiết, thậm chí mạt sát con, xem con là thứ vất đi, khó dạy khó bảo rồi chẳng làm nên cơm nước gì.
Hà - Những gì tôi phân bua trong thư đều phát xuất từ những điều tôi đã quan sát từ cuộc sống xung quanh mình, từ cách ứng xử với trẻ nít của nhiều bậc ba má.
Nghệ thuật làm cha làm mẹ là biết cách khuyến khích, ngợi khen, nhưng không đề cao quá đáng những điểm mạnh của con mình, mặt khác cần khắc phục mà không vùi dập những điểm yếu của con. * Trong thư, dù không trực tiếp đề cập nhưng khiến người đọc hình dung lấp ló những bất cập của giáo dục hiện thời khi người lớn chỉ tụ tập vào việc bắt trẻ nít học và học.
5 Hãy dạy con cái mình sống nhiều hơn với thế giới thật xung quanh mình, đang diễn ra hằng ngày.
Chúng tôi tin rằng việc học thêm là không cấp thiết.
Ví dụ có lần tôi để một vỏ chai nước ở nơi có nhiều học trò qua lại. 6 Về việc học tập của con em, Trường Lương Thế Vinh chống lại việc học thêm một cách vô tội vạ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét