Tôi sẽ làm mọi thứ để giữ anh lại
Và rồi cũng đến ngày, sau một trận cãi vã lớn, tôi quát toáng lên đòi ly dị, đòi quay lại với người thương cũ.
Ba ngày sau, cái độc nhất mà tôi nhận lại được, là tờ ly hôn với chữ ký sẵn. Tôi điểm trang nhẹ để che đi vết thâm trên mắt vì mất ngủ nhiều ngày, mặc bộ đồ ở nhà mới nhất trong tủ.
Làm thế nào để tìm lại được anh? Phải chăng đã tới lúc tôi trả giá cho sự quá đáng của mình? Thế rồi một đêm, tôi ủ rủ xem một bộ phim ngắn. Tôi không thể ký vào tờ đơn đó được. Mỗi tiếng tôi khóc chỉ càng làm anh thở dài nặng nề hơn.
Mỗi bữa tôi bỏ ăn, lại là anh với vẻ mặt bất lực, chán ngán. Nhìn mình trong gương, tôi tự thấy xót xa. Tôi tự hỏi đời nào mình đang tệ hại như vậy ư? Sáng hôm sau, tôi thử bắt đầu một ngày như nhân vật nữ chính trong phim: dậy sớm, đun nấu với vài bản nhạc yêu thích.
Anh chấp nhận cho tôi thời kì. Tôi không còn nhận thức được bản thân mình là ai. Một cách thiên nhiên, chúng tôi kể cho nhau nghe về công việc như lúc trước.
Tôi cũng ngủ ngon hơn nữa, nhưng chắc một phần là vì chúng tôi lại dành thời gian trò chuyện tới lúc ngủ gục. Vừa giúp khỏe hơn, vừa sửa chữa nhan sắc.
Hôm đó, tôi cũng cầm đơn ly hôn để vào hộc tủ, hứa sẽ suy nghĩ nghiêm trang về việc này trong một tháng nữa. Tôi bướng hơn còn anh thì nôn nóng hơn.
Mọi thứ thực thụ rất dễ chịu. Thấy tôi có vẻ ngán thuốc, nó tặng luôn, khuyên tôi nên kiên nhẫn dùng để mong chóng lấy lại sức khỏe và tinh thần Từ hôm tôi gắng gượng không bị đổ đốn, khóc lóc nữa, anh ấy bắt đầu chuyện trò nhiều hơn.
Liệu những núm ngắn ngủi này của mình có đổi thay được điều gì không? Nhưng tôi thấy anh đã cười nhiều trở lại, vậy thì ngay cả khi phải xa nhau, tôi tin mình vẫn còn giữ được tình cảm nguyên lành của anh.
Mà biết đâu được, vài ngày sau, tờ đơn sẽ không cánh mà bay khỏi hộc tủ. Có than vãn, có trách móc và cũng có cười – cái cười hiếm hoi của cả hai trong thời kì vừa qua. Anh chỉ nghe vậy, vội ăn rồi đi làm. Trông anh có vẻ vui hơn mọi ngày. Rồi đâu ai nhớ đã từng xảy ra chuyện gì? Tôi nghĩ, dù đã sang trọng bao lăm cuộc tình, người ta vẫn cần học cách làm thế nào để “yêu lại từ đầu”, một cách trót.
# Rõ sự cương ngạnh của mình. Những lúc bên cạnh anh như thế, vừa hạnh phúc, tôi vừa xót xa. Tôi cũng vội kể chuyện cho một đứa bạn thân là bác sĩ, hỏi nó xem có liều thuốc nào đặc trị cho cái bệnh “xấu xí đột ngột” của tôi không.
Cũng không phải hiện nay tôi mới biết. Ắt những gì tôi nghĩ được là nỗi đau mất anh. Đôi lúc có bàn cãi để đưa ra một quyết định nào đó, tôi thử nhường nhịn, tập cho mình nếp như anh lúc trước. Tối hôm đó, tôi xin lỗi anh. Hoặc giả, tôi cũng đang nạm làm cho ai đó cảm thấy xót xa mà quay lại với mình
Từ những ngày đầu lấy nhau, những xích mích trong cuộc sống gia đình đã khiến tôi ngày một trình diễn. Anh ta khổ sở và mệt mỏi với cuộc hôn nhân của mình, với người vợ quá nhu nhược trước đơn ly hôn. Có chút nghi ngại, anh hỏi dò tôi đang gặp chuyện gì vui hay có gì đổi thay không. Tôi sút hơn 6kg, người hốc hác, da sạm đi và tóc bắt đầu rụng nhiều. Tôi chỉ cười, bảo rằng vì dạo này rỗi hơn nên muốn quay lại với bữa sáng ở nhà.
Không có lời làm hòa nào cả. Tôi tập thể dục lại, chạy bộ mỗi sớm như thời kì trước. Những ngày sau đó trở thành thật đặc biệt, chúng tôi vui vẻ với nhau như những ngày mới về chung một nhà. Cuộc sống ngoài xã hội khiến cho mỗi người trong chúng tôi càng thiếu kiên nhẫn hơn cho những cuộc chuyện trò.
Anh hơi bất thần, mặt giãn hẳn ra. Anh bàng hoàng, im lặng. Tôi van lơn, rồi như thở than, trách móc, chối bỏ hiện tại… mọi thứ hèn mạt nhất để có thể níu bước chân của người đàn ông mình đang xem là cả thảy. Thời kì đó, tôi cũng cảm nhận rõ mình khỏe hơn. Nó chỉ cười xòa và khuyên tôi nên ăn uống đúng và đủ bữa, giữ tinh thần ổn định là được.
Da và tóc bớt khô và tả tơi, không biết có phải nhờ lọ vitamin tổng hợp kia không. Một tháng là thời gian quá dài để chỉ khóc.
Đó là những chuỗi ngày tôi tự dằn vặt mình bằng những câu hỏi. Trong đó, nhân vật kể chuyện là một người đàn ông. Tôi không biết cái hạn bốn tuần sắp tới của mình sẽ ra sao. Người tôi hao đi vì nước mắt và những bữa nhịn cơm, tự xem như một sự trị thích đáng cho bản thân. Căn do của tờ đơn ly dị này, tôi biết là vì tôi, vì những quá đáng của mình trong suốt thời kì dài mới rồi.
Nhưng càng lúc, tôi càng nhận thấy sự xa cách. Nhưng nếu muốn cải thiện sức khỏe nhanh sau khi bị suy nhược kiểu này thì nên bổ sung Vitamin. Thấy tôi có vẻ ngán thuốc, nó tặng luôn, khuyên tôi nên kiên nhẫn sử dụng để mong chóng lấy lại người khỏe và ý thức. Xong nó đưa tôi một lọ Vitamin Complebiol lạ hoắc với lời giới thiệu “có thể bổ sung những vitamin bị hao hụt” trong thời gian vừa qua.
Những gì nhân vật chính muốn chỉ là niềm vui thông thường của vợ. Mấy ngày sau đó, tôi như kẻ điên dại, khóc lóc vang nhà mỗi khi anh xách cặp đi làm mỗi sáng. Anh ta cố lang thang ngoài đường cho đến khi mệt lã chỉ vì không muốn giáp mặt người bạn trăm năm tiều tụy hiện tại. Một cái xin lỗi từ tốn. Thật trùng hợp, tôi nhìn thấy hình ảnh chồng mình trong đó. Chuyện buồn không nhắc tới nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét