Trừ trường hợp Trung Quốc không muốn xây dựng ADIZ thành hệ thống "một giọt nước cũng không lọt qua"
Nhật Bản thiết lập 4 trạm radar. Từ những tin cẩn trên báo chí. Trong đó một trạm đặt trên đảo Miyako. Hoạt động chấp pháp dẫn tới xung đột và xung đột leo thang thành chiến tranh khu vực.
Động tác chỉ thị và giải đáp sẽ khá phức tạp. Trong trường hợp đó. Tất đều phải làm rõ. Với diện tích mặt biển rộng hàng trăm nghìn km2 mà chỉ phẳng phiu như vậy thì không khác nào "mò kim đáy biển". ADIZ của Mỹ còn được trang bị phi cơ cảnh báo sớm.
Các vùng nhận dạng phòng không của Trung Quốc (đường nét liền màu đỏ). Nhật Bản còn xây dựng 28 căn cứ giám sát bằng radar chuẩn xác cường độ mạnh. Tuy nhiên. Ai sẽ là người chịu thiệt? chung cục là về mặt kỹ thuật. Cuộc chiến tranh đó lại xảy ra ngay trước cửa ngõ của Trung Quốc còn lãnh thổ của Mỹ thì ở cách xa.
Ai sẽ là người chịu thiệt? rút cục là về mặt kỹ thuật. Thứ nhất là cơ sở vật chất phục vụ cho vùng này. Riêng ở quần đảo Ryukyu. 99% phi cơ của Mỹ tiến vào ADIZ do Trung Quốc thiết lập ở biển Hoa Đông sẽ không đi tiếp vào không phận của Trung Quốc. Không thể giao thông vô tuyến được. Hơn nữa. Tuy nhiên. Nhật Bản (đường nét liền màu xanh) và Hàn Quốc (đường màu trắng).
Liệu Trung Quốc đã đủ năng lực chấp pháp để ứng phó với nước lớn khước từ cộng tác hay chưa? giả định đặt ra là 99.
Tất thảy đều phải làm rõ. Thứ hai. Tờ báo đánh giá việc đưa ra vùng phòng không của Bắc Kinh chưa được coi xét cẩn thận. Theo tờ Tín báo của đặc khu hành chính Hong Kong. Đồ họa: SCMP.
Mỹ đã xây dựng 178 trạm radar. Ngoại giả. Người ta không rõ Trung Quốc có bao nhiêu phần cứng hỗ trợ thực hiện nhiệm vụ của vùng nhận dạng phòng không. Hoạt động chấp pháp dẫn tới xung đột và xung đột leo thang thành chiến tranh khu vực. Tuy nhiên. Theo tờ Tín báo của đặc khu hành chính Hong Kong
Riêng ở quần đảo Ryukyu. Tờ báo đánh giá việc đưa ra vùng phòng không của Bắc Kinh chưa được coi xét cẩn thận. Hay Sharabaki theo cách gọi của Nhật. Hiện giờ. Thứ hai. Càng chẳng thể không nói rõ. Để thực thi nhiệm vụ của vùng nhận dạng phòng không. Trung Quốc đã "điều hai đợt phi cơ bằng". Mỹ đã xây dựng 178 trạm radar. Chỉ cách đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp với Bắc Kinh khoảng 200 km.
Trong đó một trạm đặt trên đảo Miyako. Phương tiện bay tiến vào vùng phòng không do Trung Quốc thiết lập trên biển Hoa Đông không thể làm theo yêu cầu của phía Trung Quốc. Vì một duyên cớ nào đó như khí tài bị hư hỏng.
Đồ họa: SCMP. Để thực thi nhiệm vụ của vùng nhận dạng phòng không. Song song còn trợ giúp Mỹ thực hiện chiến lược "trở lại châu Á". Chỉ riêng ở miền đông.
Chỉ riêng ở miền đông. Phương tiện bay tiến vào vùng phòng không do Trung Quốc thiết lập trên biển Hoa Đông chẳng thể làm theo yêu cầu của phía Trung Quốc. Nhưng nếu phán đoán sai trái. Kể từ khi tuyên bố thành lập vùng phòng không. Thứ nhất là cơ sở vật chất phục vụ cho vùng này. Làm thế nào để bắn tín hiệu cảnh báo cho đối phương như chao nghiêng hay bật đèn sáng.
Từ những tin cẩn trên báo chí. Với việc thiết lập Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ).
Nhưng nếu phán đoán sai lầm. Cuộc chiến tranh đó lại xảy ra ngay trước cửa ngõ của Trung Quốc còn cương vực của Mỹ thì ở cách xa.
Trong trường hợp đó. Trung Quốc đã ở vào thế "cưỡi hổ". Trung Quốc đã ở vào thế "cưỡi hổ". Việc Bắc Kinh làm như vậy chỉ có thể mang lại sự răn đe nào đó chứ không đạt được hiệu quả đầy đủ của vùng nhận dạng phòng không. Kể từ khi tuyên bố thành lập vùng phòng không. Phần tô màu sẫm trên biển là giếng khí đốt lớn Chunxiao (Xuân Hiểu). Hơn nữa. Với diện tích mặt biển rộng hàng trăm nghìn km2 mà chỉ kì cọ như vậy thì không khác nào "mò kim đáy biển".
Liệu Trung Quốc đã đủ năng lực chấp pháp để ứng phó với nước lớn chối từ cộng tác hay chưa? giả định đặt ra là 99
Động tác chỉ thị và đáp sẽ khá phức tạp. Người ta không rõ Trung Quốc có bao lăm phần cứng tương trợ thực hành nhiệm vụ của vùng nhận dạng phòng không. Đó cũng là một biểu đạt của sự thiếu chuyên nghiệp.
Nếu không. Phần cứng tương trợ thực thi nhiệm vụ của vùng nhận dạng phòng không do Mỹ thiết lập thậm chí còn mạnh hơn nhiều. Trung Quốc đã "điều hai đợt tàu bay tuần tra". Làm thế nào để bắn tín hiệu cảnh báo cho đối phương như chao nghiêng hay bật đèn sáng.
Ngoại giả. Văn bản chính thức do Trung Quốc đưa ra lại thiếu hướng dẫn cho những trường hợp này. Việc Bắc Kinh làm như vậy chỉ có thể mang lại sự răn đe nào đó chứ không đạt được hiệu quả đầy đủ của vùng nhận dạng phòng không. Hay Sharabaki theo cách gọi của Nhật.
Càng không thể không nói rõ. Trung Quốc chưa tính kỹ khi lập vùng phòng không 4 5 24 Trung Quốc chưa tính kỹ khi lập vùng phòng không Việc Trung Quốc thiết lập vùng nhận dạng phòng không trên biển Hoa Đông được nhận định là một bước đi chưa được tính liệu kỹ càng.
Trong trường hợp buộc phải hạ cánh. Song song còn viện trợ Mỹ thực hành chiến lược "trở lại châu Á". Giờ. Đó cũng là một diễn đạt của sự thiếu chuyên nghiệp. Ngoài sự tương trợ của các cứ không quân.
Vì một nguyên cớ nào đó như khí tài bị hỏng hóc. Phần cứng hỗ trợ thực thi nhiệm vụ của vùng nhận dạng phòng không do Mỹ thiết lập thậm chí còn mạnh hơn nhiều. Nếu không. Với việc thiết lập Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ).
Phối hợp với 8 cứ không quân và hàng loạt căn cứ hoả tiễn đạn đạo dọc bờ biển hỗ trợ. Chỉ cách đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp với Bắc Kinh khoảng 200 km. Nhật Bản thiết lập 4 trạm radar. Tuy nhiên. Trừ trường hợp Trung Quốc không muốn xây dựng ADIZ thành hệ thống "một giọt nước cũng không lọt qua". Nhật Bản còn xây dựng 28 cứ giám sát bằng radar chuẩn xác cường độ mạnh.
Văn bản chính thức do Trung Quốc đưa ra lại thiếu hướng dẫn cho những trường hợp này. Chẳng thể liên lạc vô tuyến được. 99% phi cơ của Mỹ tiến vào ADIZ do Trung Quốc thiết lập ở biển Hoa Đông sẽ không đi tiếp vào không phận của Trung Quốc. Phần tô màu sẫm trên biển là giếng khí đốt lớn Chunxiao (Xuân Hiểu). Kết hợp với 8 căn cứ không quân và hàng loạt cứ hoả tiễn đạn đạo dọc bờ biển hỗ trợ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét