Tôi cứ nhìn mãi vào bàn tay cụt của chị
Chị bán cố đến tối. Vẫn mãi trong tôi là cảm giác buồn day dứt và đôi khi bất lực khi những bài báo của mình chiến đấu cho các phận đời hàm oan xấu số mà chưa có chấm dứt có hậu.
Chị Hằng viết đơn tố giác lên báo Tiền Phong. Lãnh đạo xã gọi điện lên báo yêu cầu người dân ra tòa soạn báo Tiền Phong để đối chất.
Vơ xa lánh. Không thuốc tê. Trong những lúc cùng cực nhất. Một cách thiên nhiên tôi tiếp nối cái dòng chảy truyền thống ấy. Sáng sớm. Chỉ còn chiếc xe đạp. Từ chỗ được ca ngợi. Bài báo đã gây xốn xang dư luận. Báo ra. Một đôi tờ báo đã đăng bài đơn cáo giác của một người nữ giới mà không xác minh. Người phụ nữ bán ốc luộc viết tiểu thuyết ở thị thành Vinh. Tôi đi mua cơm hộp mời chị và bà con ăn trưa ngay ở phòng khách tòa soạn.
Một ngày chị đưa cuốn nhật ký đi đánh máy lại. Chị vứt bút. Lấy tiền chuộc con. Chị đã là nhân vật chính trong bộ phim tài liệu nổi tiếng: “Chuyện tử tế” của đạo diễn Trần Văn Thủy. Nhiều độc giả đã viết thư gọi điện san sẻ với chị.
Nhưng tôi biết có những nỗi đau chẳng bao giờ lên da non được cả. Chị bị nhìn như kẻ cắp. Sau khi bài báo đăng. Phùng Nguyên. Thì người đánh máy (vốn là cán bộ về hưu) đọc thấy hay quá mới khuyên chị nên gửi bản thảo này cho NXB.
Nhìn chị và bà con kiên nhẫn đợi chờ ở tòa soạn. Đã làm sáng tỏ “nghi án” đạo văn của người nữ giới bán ốc luộc viết tiểu thuyết.
Ngôi nhà nhỏ của chị thường có khách đến thăm. Lợp lại ngôi nhà dột nát. Phải đi viện. Nhưng liền sau đó. Chị cắm con cho một hàng rau để mua chịu hai gánh rau gánh sang chợ huyện khác để bán.
Chị đã xây dựng một cơ ngơi ấm no. Trở về thì thấy thằng con trai 4 tuổi đang một mình vừa nhặt thức ăn thừa ở chợ. Họ đã tìm đến chị để xin lỗi. Trong đó có cả những văn nghệ sĩ nức danh từ Hà Nội về. Đi gặp và viết nhiều về những cuộc đời bất hạnh… Chuyện về căn số kỳ lạ của người đàn bà Khi tôi về Thái Bình gặp chị Nguyễn Thị Hằng.
Anh mất dần sức khỏe. Tôi cầm bản thảo cuốn “Tình yêu thầm lặng” tập 2 của chị giới thiệu tới NXB nữ giới.
Hơn 10 năm làm việc trong dằng dặc một vòng hoa giáp 60 năm của báo tiên phong. Người bán ốc luộc được thân oan Tôi đã bị chị Nguyễn Thị Sáng. Sách được NXB đàn bà in ra và ngay sau đó có một nhà sách ở Sài Gòn nhận phân phối độc quyền với số tiền nhuận bút lớn.
Hằng “hủi” không còn là Hằng “hủi” nữa. Một mình. Có hàng trăm comment của độc giả- đẵn là độc giả trẻ - giãi tỏ sự xúc động và khâm phục đối với một người phụ nữ đã vượt lên số phận. Chị đành chọn một cách rùng rợn như thời trung thế kỉ: nung đỏ dao tự chặt đứt tay mình. Mất việc làm.
Tôi biết họ sẽ không lên
Để chia sẻ. Khi bài báo “Đoạn kết buồn của người phụ nữ bán ốc luộc viết tiểu thuyết” đăng trên Tiền Phong. Dân phản đối. Được truyền cảm hứng. Ngôi vi la của chị đẹp nhất cả làng.
Chị Hằng bị xua đuổi ngay trong ngôi làng của mình. Không chịu được cảnh trái tai ngứa mắt. Chị Hằng đã viết nên một câu chuyện cổ tích khi nuôi dạy con học Đại học và mở doanh nghiệp riêng làm ăn phát đạt. Thuyết phục mãi.
Báo tiên phong vốn có rất nhiều độc giả ở Nghệ An. Nhưng chị không biết làm thế nào để chữa bởi không nơi nào dám mở cửa cho Hằng “hủi”. Chị phải đi cầm đồ lấy ít tiền mua thuốc và cho con đóng học phí. Còn gọi là Hằng “hủi” thì người đàn bà này vẫn còn chưa khô nước mắt.
Những thông báo về chị đạo văn tưởng như đã đánh gục người nữ giới này. Có lúc hàng chưa bán hết. Gánh ra chợ. Nhiều bạn đã khóc và tự vấn mình: Tại sao mình còn khỏe. Đầu còn lại chị bỏ hòn đá. Chị đã trải lòng vào cuốn nhật ký. Một mình người phụ nữ gầy yếu với căn lều rách nát dựng trên hố bom ở tỉnh thành Vinh.
Không muốn “dây” vào việc viết nữa. Lại băm bèo cho lợn. Trước đó. Ngọn dao nung đỏ cứ nghiến vào bàn tay gầy của người nữ giới ấy. Người trong làng xã đã biết sự thật về cuộc đời chị. Những ngón tay lở loét càng ngày càng đau. Chị bỏ con vào một đầu gánh gồng.
Bài viết trên báo tiên phong đã làm đổi thay thế cuộc chị Nguyễn Thị Sáng. Đúng hơn là không dám lên. Khước từ không trả lời phỏng vấn. Chăm lo cho con ăn học. Tỉnh dậy. Đã liền da. Nhà hết tiền. Trên tiên phong online. Những trang viết trên tiên phong luôn thấm đẫm nỗi đau nhân thế. Tâm tình với tôi: “Báo Tiền Phong đã làm thay đổi cuộc thế tôi.
Với ý thức cần lao không biết mệt mỏi. Bị hủi vào những năm ấy là kinh khủng. Báo Tiền Phong đã làm đổi thay cuộc đời tôi. Chị vừa bị “ăn đòn” báo chí. Xoay trở đủ cách kiếm sống. Hai mẹ con ôm nhau khóc. Ra chợ. Hay đơn giản chỉ để hối lỗi. Và lúc bàn tay lìa khỏi cánh tay. Tôi về tìm hiểu và viết bài: “Quan xã đánh bà già và chuyện ruộng biến thành vườn”
Sau bài báo. Bán hết hàng thì về chợ quê mình. Chị Nguyễn Thị Hằng kể với bạn đọc TP về cuộc đời như cổ tích của mình.
Không biết chia sẻ cùng ai. Chị Hằng cùng 4 nông dân bắt xe lên Hà Nội. Chị lại viết tiếp. Tôi không bao giờ viết tiếp và sống tiếp một cách thường nhật được nữa”. Chị lại nghiến răng rắc vôi bột vào vết cắt.
Nhục nhã. Người ta hành hung cả bà già. Cả xã. Rằng cuốn tiểu thuyết “Tình yêu thầm lặng” do NXB Thanh Niên ấn hành không phải chị viết. Không tiền. Đó là anh Nguyễn Quốc Tuấn. Nhưng những bài báo mà nhờ đó thay đổi được cuộc đời nhân vật thì không bao giờ quên. Chị Sáng khóc. Tránh xa “con hủi”. Chị mới kể cho tôi nghe về thế cục như tiểu thuyết của mình.
Sau khi hiến thận. Nhà phê bình văn học Ngô Thảo cùng tôi và nhà văn Trung Trung Đỉnh đã về thanh bình để thăm chị với mong muốn viết một kịch bản phim về người đàn bà có cuộc đời như tiểu thuyết này.
Đợi từ sáng đến trưa vẫn không thấy đâu. Vu cáo chị đạo văn. Như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Đóng gạch xây nhà. Những ngón tay của chị cứ lở loét dần ra. Chồng bỏ đi để lại một đứa con trai còn đỏ hỏn cũng không kinh khủng bằng nỗi đau thốt nhiên bị mắc bệnh hủi.
Thế cục của chị trước đây còn hơn cả ác mộng. Chị ngất đi. Khi Tiền Phong đăng bài: “Chuyện cổ tích về mạng kỳ lạ của một người nữ giới”. Đói khát. Tung hô. Tôi cũng không nhớ mình đã đăng bao lăm bài về “phe nước mắt” trên báo Tiền Phong.
Sức dài vai rộng mà cảm thấy yếu đuối vô bổ khi so sánh với Hằng “hủi”. Nhưng điều chị Sáng vui nhất là chị đã được minh oan. Chị Nguyễn Thị Sáng Chị Sáng được nhiều người biết đến. Người chồng bỏ chị ra đi khi hai đứa con còn rất nhỏ. Chị liều gửi bản thảo cho NXB Thanh niên. Người nông dân quê ở Phú Thọ đã hiến tặng một quả thận mình để cứu người dưng. Nếu không có bài báo đăng trên tiên phong có lẽ tôi đã chết trong tủi hổ.
Chị Sáng sốc nặng. Chị không ngờ sau đó những trang viết của mình lại được in thành cuốn tiểu thuyết mang tên “Tình yêu thầm lặng”. Một số lãnh đạo xã bị kỷ luật. Không thuốc vô trùng. Đó là cử nhân sử học Nguyễn Hồng Lĩnh thốt nhiên viết đơn xin vào tù vì không xin được việc làm. Và sau đó được dựng thành phim.
Họ gửi tiền giúp chị mua thuốc chữa bệnh. Nếu không có bài báo đăng trên Tiền Phong có lẽ tôi đã chết trong tủi hổ. Quan xã nơi chị ở tìm cách san lấp đất nông nghiệp để bán. Chị bán hàng ở chợ nhưng hẳn nhiên chẳng ai dám mua và còn bị nguyền rủa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét