Cái hay của câu đối không chỉ ở chỗ nói lái rất Việt Nam mà còn nói lên được hai vai trò chiến lược của thời kỳ này là kháng chiến và kiến quốc
Không chỉ thế, khi Đại tướng Navarre được cử làm Tổng tư lệnh quân đội Pháp, vừa sang đến Việt Nam, đã huyên hoang tuyên bố: “Điện Biên Phủ là một tuyến phòng ngự bất khả xâm phạm!”. Ngay trên bản đồ tỷ lệ 1/500. Và phải chăng chúng ta làm trái lời dạy của người xưa: “Đánh thành là hạ sách!” (SĐD - tr.
Một hôm, Bác gọi Võ Nguyên Giáp lên, cho biết sẽ thành lập đội tuyên truyền giải phóng quân. Mất Đông Khê sẽ xảy ra hai tình huống: hoặc địch sẽ đem quân lên tái chiếm, ta có điều kiện xoá sổ lúc chúng ngoài công sự; hoặc chúng sẽ rút khỏi Cao Bằng.
Và, cho đến lúc trút hơn thở rốt cục, Tướng Giáp đã luôn kiêu hãnh với lời hứa danh dự của “bộ đội Cụ Hồ”. Đầu tháng 5/1945, Bác Hồ từ Cao Bằng về Tuyên Quang, chọn Tân Trào làm cứ chỉ đạo cách mệnh cả nước.
Rút cục, sáng ngày 26/1/1954 Đảng ủy mặt trận đã họp, bàn thảo gay gắt và đồng ý chuyển phương châm tác chiến “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc tiến chắc” mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp đề ra.
Từ thắng lợi này, cục diện chiến trận đã có những đổi thay lớn. Người bắt tay chúc mừng, rồi nói: “quần chúng ta còn phải nối chống Mỹ”. Phải xoá sổ những công trình phòng vệ rất kiên cố trong khi bộ binh ta hồ hết chỉ có vũ khí nhẹ.
Ít ai biết, chiều ngày 30/4/1975, sau cuộc họp với Bộ Chính trị, nắng chiều đang vàng rực trên rặng cây xà cừ trên đường Hoàng Diệu, Tướng Giáp một mình thả những bước chân đi trên phố xá Hà Nội hòa cùng niềm vui của dân tộc, bất giác trên khóe mắt của một vị tướng dạn dày mặt trận ấy đã trào ra những giọt nước mắt hạnh phúc.
Nhận nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy chiến dịch, sáng 5/8/1950, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đi khảo sát, nghiên cứu thực địa Cao Bằng.
Bấy giờ, vấn đề huấn luyện quân sự trở thành bức thiết, Bác viết những quyển sách, in li-tô khổ nhỏ bỏ túi như Chiến thuật du kích, Kinh nghiệm du kích Nga - Tàu. Với tài cầm quân của một vị tướng có tầm nhìn chiến lược, Tướng Giáp đã chỉ đạo toàn quân hoàn tất xuất sắc nhiệm vụ, không phụ lòng tin của Bác.
Dù thời khắc nào, Tướng Giáp cũng luôn nhắc đến bài học từ Bác Hồ mà ông đã tiếp nhận và vận dụng. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, Tướng Giáp cũng có những thời diểm quyết định sáng láng. Tôi nhớ đến những lời Bác viết trong thư ngợi khen quân và dân sau thắng lợi: “Thắng lợi tuy lớn nhưng mới là bắt đầu”.
Sau một thời kì chuẩn bị lại chu đáo, lúc 17g ngày 13/3/1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp - chỉ huy trưởng trận mạc - hạ lệnh nổ súng. 000 ông đã phân tích cho cơ quan tham mưu, nếu đánh Cao Bằng sẽ phạm vào nguyên tắc của binh pháp: “Một người giữ ải, muôn người khó vượt qua”. Lúc 17g50 ngày 14/4/1975, Tổng bí thơ Lê Duẩn gửi bức điện cho các tướng lĩnh Hoàng Văn Thái, Phạm Hùng, Văn Tiến Dũng thông báo: “Bộ Chính trị đồng ý chiến dịch giải phóng Sài Gòn lấy tên là chiến dịch Hồ Chí Minh.
Do đó, ông đã trình bày lại với Trung ương Đảng và Bác Hồ chủ trương mở màn chiến dịch bằng trận đánh Đông Khê. Giữa lúc công việc đang ngổn ngang thì Bác ốm. Đó là lúc 17 giờ, ngày 25/1/1954, khai mạc chiến dịch là 2.
Tuy nhiên, sau đó kế hoạch này đã đổi thay, do Đại tướng Võ Nguyên Giáp quyết định vào phút cuối. Cũng trong đêm đó, chẳng thể dùng điện đài vì sợ lộ bí mật, ông viết thư hỏa tốc mỏng với Bộ Chính trị và Bác Hồ về sự thay đổi này. Dòng chữ rút cục chấm dứt hồi ký Điện Biên Phủ - điểm hẹn lịch sử, ông nhớ đến Bác Hồ: “Độc lập dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội”, “lòng yêu dân, yêu nhân loại không bao giờ thay đổi”, “mưu cầu hạnh phúc cho quần chúng”, “có dân là có tất cả”, “đoàn kết, kết đoàn, đại kết đoàn”, đó là những điều nằm trong di sản Người để lại cho dân tộc: Tư tưởng Hồ Chí Minh”.
Chấm dứt hồi ký Trong tổng hành dinh mùa xuân đại thắng, ông lại nhấn mạnh: “Lịch sử ghi nhận công đầu thuộc về Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, người anh hùng phóng thích dân tộc, nhà chiến lược anh tài, nhà văn hóa kiệt xuất, người Cha thân thương của các lực lượng vũ trang quần chúng Việt Nam”.
Quyết định này có được, do ông nhớ đến lời dạy xuyên suốt của Bác: “Lúc này nhịp thuận tiện đã tới, dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập”.
Trong thâm tâm, ông tự nhủ “Giá như còn có Bác. Trong một bữa ăn tối sau cuộc họp Hội đồng Chính phủ, Bác Hồ vui vẻ đọc vế đối nhắc nhỏm nhiệm vụ trọng đại của Tướng Giáp: - Giáp phải giải pháp! Mọi người đều suy nghĩ tìm cách đối lại, nhưng đều không chỉnh.
Theo dự định ban đầu, Bộ tổng Tư lệnh đồng ý phương án tiếp đánh vào phân khu Lào Cai, phóng thích thị xã Lào Cai, thông đường xe lửa sang Vân Nam (Trung Quốc) - nhưng “Sau khi đi Trung Quốc và Liên Xô về, Bác bàn thảo trong thường vụ là nên chuyển hướng từ giải phóng Lào Cai sang Cao Bằng. Khi Võ Nguyên Giáp đến nhận chỉ thị, Bác căn dặn: “Lúc này dịp thuận lợi đã tới, dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải cương quyết giành cho được độc lập”.
Pháo binh Việt Nam rót đạn xuống cụm Him Lam, dọn đường cho bộ binh xung phong vào đồn giặc - mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ vang lừng địa cầu. 000 trái pháo 105 ly sẽ trút xuống đầu quân giặc! Nhưng đến phút giây đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã quyết định đổi phương án tác chiến! Trước lúc đi khảo sát thực tại trận mạc, Bác Hồ nói với ông: “Tổng tư lệnh ra trận mạc, “Tướng quân tại ngoại” trao cho chú toàn quyền”.
Phải tổ chức vượt sông. Mùa hè năm 1950, để giành lại ưu thế quân sự trên trận mạc, chuẩn bị thế và lực phản công, Trung ương Đảng quyết định mở chiến dịch biên thuỳ do ông trực tiếp lãnh đạo. ; Phạm Văn Đồng viết Người chính trị viên; còn Võ Nguyên Giáp viết Công tác chính trị trong quân đội cách mạng, lược dịch Chiến tranh du kích kháng Nhật của Chu Đức để kịp thời có tài liệu giảng dạy cho các tổ chức vũ trang đang tuần tự ra đời.
Ai nấy đều phấn khởi chờ đợi chốc lát lập công. Bấy giờ, hàng ngàn dân binh đã đổ mồ hôi và cả máu để hoàn thành được nhiệm vụ thần kỳ mà Đảng và Bác Hồ giao. Sau này, ông cho biết cảm tưởng ở giây lát này: “Tôi cảm thấy nghĩa vụ lần này rất nặng”. Chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh”.
Mật lệnh của Tướng Giáp đã góp phần chấm dứt mau chóng cuộc chiến tranh nhân dân theo ước vọng của Bác Hồ mà Bộ Chính trị đã đề ra. Sự thành công của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chính là do ông đã vận dụng các bài học của Bác Hồ một cách nhuần nhuyễn từ tư duy đến hành động.
30). Có thể ghi nhận, đây là lời hứa đầu tiên của Tướng Giáp với Bác Hồ. LÊ MINH QUỐC. Hơn nữa, “đánh Cao Bằng sẽ phải giải quyết một loạt vấn đề chiến thuật mà lính ta còn ít kinh nghiệm. Bấy giờ, mật lệnh của Tướng Giáp đã được quán triệt đến toàn quân “Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo tợn hơn nữa, tranh thủ từng giờ, từng phút xốc tới phóng thích hoàn toàn miền Nam, quyết thắng và toàn thắng”.
Ngày 8/2/1941, Bác Hồ bí ẩn về nước, ở hang Pắc Pó (Hà Quảng - Cao Bằng), thành lập Việt Nam Độc lập Đồng minh, gọi tắt là Việt minh. Chúng ta có thể hiểu, bao giờ trong sâu thẳm tâm hồn, ông cũng nhớ đến người thầy, người lãnh tụ mà ông luôn yêu kính.
Nếu chúng không chiếm lại Đông Khê, ta sẽ đánh Thất Khê, phá vỡ tuyến phòng thủ của chúng. Trong các tập hồi ký, Tướng Giáp cho biết, ông nhiều lần vận dụng lời dạy của Bác Hồ để công việc đạt hiệu quả tốt nhất.
Lời dạy của Bác đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của ông suốt những năm tháng chiến tranh. Nhiều khả năng phải đột phá sâu, dẫn tới đánh ban ngày, đánh dài ngày. Bác hỏi: “Việc này chú Văn phụ trách, chú Văn có thể làm được không?”. Mãi đến lát sau, ông Tôn Quang Phiệt mới có được câu đối thật hay: - Hiến tài hái tiền! Hiến ở đây là ông Lê Văn Hiến - Bộ trưởng Bộ Tài chính kiêm bí thơ Việt minh đoàn của cơ quan chính phủ.
440). Bác Hồ rất chấp thuận về người học trò của mình, tuy nhiên ngay thời điểm ấy, Bác đã nói với Tướng Giáp một điều mà chưa ai nghĩ đến: “Sau chiến thắng ở Điện Biên, tôi từ Tây Bắc trở lại Việt Bắc, đến chào Bác.
Những lời này chỉ có được ở Chủ tịch Hồ Chí Minh” (Điện Biên Phủ - điểm hẹn lịch sử, tr. Bác coi Cao Bằng là một căn cứ địa “tiến khả dĩ công, thoái khả dĩ thủ”. Ông thưa: “Có thể được”. ”. Bấy giờ, Trung ương Đảng và Bác Hồ chọn phương án “đánh nhanh thắng nhanh” nhằm diệt cứ điểm Điện Biên Phủ, vì nếu không đánh sớm giặc sẽ tăng thêm quân, củng cố công sự càng ngày càng kiên cố, ta sẽ không còn điều kiện để công kích.
Phải ứng phó với quân dù, hỏa lực tàu bay, đại bác trên địa hình trống vắng. Ông Võ Nguyên Giáp - bí danh là Văn - được cử đảm trách Ủy ban Quân sự Tổng bộ Việt minh. Hơn thế, Bác còn dặn dò lúc chia tay: “Trận này rất quan yếu, phải đánh cho thắng. Quan điểm sáng suốt của Tướng Giáp được ưng ý, Bác Hồ trực tiếp chỉ thị: “Chỉ cho đánh thắng, không cho đánh bại”.
11). Mở chiến dịch ở Cao Bằng, ta có khả năng diệt một bộ phận sinh lực địch quan yếu, thắng lợi ở đây sẽ tạo đà thuận tiện chuyển sang gia đoạn mới” (Đường tới Điện Biên Phủ, NXB QĐND- 2001- tr. Đã có nhiều ghi nhận, đánh giá về thiên tài, đức độ của ông, nhưng có nhẽ niềm kiêu hãnh nhất, lớnnhất của Tướng Giáp chính là ông đã sống, cống hiến theo đúng phẩm chất “Quyết tử để giang sơn quyết sinh” của các đời “quân nhân Cụ Hồ”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét