Thời gian đó
Hận tôi mang cái thai lên tận đơn vị anh mà con lại không còn. Anh sợ. Nhưng tôi thì không tin đó là sự thật. Thế mà. Anh nghĩ tôi sẽ chủ động uống thuốc. Vậy liệu anh có dung thứ cho tôi không? Tôi khổ đau vô cùng. Rút cuộc anh phải xin tôi hãy về và anh quyết định. Tôi đã gật đầu đồng ý. Thống khổ kèm theo sự hiếu thắng của mình. Dù thế nào đi chăng nữa. Sợ hãi và bảo tôi sao lại làm thế.
Nếu tôi và anh có con với nhau. Đến tôi anh cũng không thèm động vào thì nói gì tới cơ hội sinh một đứa con nữa. Đã làm thì phải làm già. Khó chịu với tôi và nói. Chắc anh sẽ mừng lắm thì anh lại lo âu. Trong quân đội. Anh cưới tôi cũng chỉ vì đứa con. Hận chuyện cũ.
Nếu như anh không cưới tôi thì hậu quả sẽ thế nào. Không được lòng của ba má anh là một chuyện. Tôi đã biết điều đó nên chuẩn bị kĩ càng. Tôi chán nản lắm rồi! Theo Khám phá.
Dù tôi đã khóc lóc và van lơn rất nhiều. Và rút cục. Vững chắc khi đó cha mẹ anh phải đồng ý. Chính tôi đã giết chết đứa con của mình. Chúng tôi được cưới nhau như vậy. Như vậy.
Nên tôi quyết định dùng cách cột anh bằng việc mang bầu. Nếu anh biết tôi có con. Tôi không biết chuyện gì xảy ra. Tôi quyết định sẽ lấy anh.
Anh là người bội bạc khi đã ruồng bỏ tôi. Giờ đây. Có nhẽ. Anh cũng trình bày tất tật sự tình. Anh khuyên tôi nên đi bỏ cái thai vì bản thân anh hiện thời chưa thể chăm lo cho cả vợ và con được. Ba má anh không đồng ý vì họ nghĩ tôi không hợp tuổi con họ. Nhưng khốn khổ thay. Anh và tôi yêu nhau được 2 năm. Giờ thì con tôi đã chết. Anh hậm hực.
Vì bị tôi ép. Nếu anh không nhấn con mà bị xác minh là con anh thật. Giả dụ anh bỏ cái thai của tôi. Chắc chắn anh sẽ bị đuổi ra khỏi đơn vị. Tôi thương con đã vì tôi mà chịu đắng cay. Phải làm cho anh có trách nhiệm hơn với bản thân và người tình của mình.
Giờ lại tới việc. Vì tôi biết. Hóa ra. Ảnh minh họa. Giờ. Tôi đã là vợ anh. Còn lại chính là sự ức chế.
Nhưng thống khổ thay. Bảo tôi phải phá cái thai rồi anh sẽ về thưa với ba má chuyện của chúng tôi. Nhưng tôi không biết. Có cưới tôi anh cũng không muốn có con ngay. Tôi đang sống như cái bóng trong gia đình anh.
Anh hận tôi. Tôi không còn hi vọng nào nữa. Anh không có bản lĩnh làm điều đó giả dụ tôi không hành động. Anh nói với tôi rất nhiều. Tôi phải làm cho anh sợ. Thai chết lưu trong bụng mình. Tình dần vơi cạn.
Vì là còn bao nhiêu gánh nặng gia đình. Chỉ cần thế thôi là đủ. Sau ngày cưới 1 tuần. Anh thẳng tuột gọi điện. Sau sự việc này.
Giờ thì con không còn nữa. Nói cho cha mẹ anh hiểu. Thế mà anh lại đòi đi ‘quá giới hạn’ với tôi sao.
Khi tôi nghĩ. Nhưng thôi đã không làm như vậy và thực sự tôi đã khiến anh thất vọng. Thưa với bố mẹ chuyện cưới tôi. Khi anh muốn ‘đi quá giới hạn’ với tôi. Do cái ngày tôi kiện cáo anh. Họ vẫn không chịu cho tôi và anh cưới nhau. Đó chỉ là kế hoạch của tôi. Phỉnh tôi. Thế nên. Tôi bắt đầu có dấu hiệu đau bụng mạnh. Sẵn sàng cho chuyện này. Tôi đã bó bụng. Tôi mang cái thai tới tận đơn vị anh (nói thêm là anh làm bộ làm tịch đội) để tố giác anh đã vô bổn phận với đứa con của mình.
Dù là anh bị đuổi tôi cũng không hối hận. Anh còn chút tình cảm nào với tôi không.
Anh quyết không nhận con. Người ta kỉ luật rất nghiêm. Tôi không thiết sống nữa. Anh bảo đảm rằng cha mẹ sẽ đồng ý cho chúng tôi lấy nhau. Tôi tính. Nhìn cả gia đình anh ruồng bỏ tôi.
Tôi không biết có nên tiếp chuyện sống cùng anh khi đã mất đi đứa con của mình. Và để cho bụng mình bị thắt chặt bởi nịt bụng nên bởi thế nông nỗi này.
Khinh khi tôi. Anh không cần đề nghị tôi phá nữa. Những ngày đó. Chung cuộc thì phát hiện. Tôi mang hận trong lòng. Tôi thích làm gì thì làm. Mà lỗi lầm cũng là do tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét