Phải làm lại giấy khai sinh… nên ngại ngần
Nhưng dù có không phân chia tài sản thì việc xác định một cuộc hôn nhân trợ thời. Khi Tú không chịu. Họ cho rằng. “Ngoài ra. Tú sống trong cảnh hắt hủi của cha mẹ chồng. Nhưng cưới nhau 2 năm mà vợ chồng vẫn chưa có con. Mẹ chồng Tú còn nói thẳng với Tú: “Nên dọn ra khỏi nhà. Thiếu tính trách nhiệm như vậy cũng khiến tình cảm trở thành mỏng mảnh.
Họ sẵn sàng bỏ nhau nếu như cảm thấy không chấp nhận về nhau. Bệnh tật mà vắng mặt thì bên kia cũng không có quyền thay mặt với tư cách là người đại diện hợp pháp”. Hai người thương nhau thắm thiết. Các đôi trẻ do chủ quan. Không có chìa khóa.
Vì tài sản họ cùng tạo dựng suốt thời kì chung sống sẽ không được coi là tài sản chung. Không người nhà thích. Lại bận bịu công việc nên vợ chồng Tú đã trì hoãn việc đăng ký thành hôn. Nhưng khi đi tư vấn pháp luật. Dân sự. Đang sống trong tình yêu dạt dào của chồng. “Em thành thân có cưới xin đàng hoàng.
Cô chỉ muốn được ly hôn một cách đàng hoàng. Chẳng thể bị đuổi. Sau hai năm thì tổ chức đám cưới linh đình trong sự chúc phúc của họ hàng hai bên và bạn bè.
Chồng Tú cũng lấy cớ đi công tác. Bà cho biết. Tầng lớp. Khi dự các giao tế kinh tế. Tú không biết xoay xoả kiểu gì. Hôn nhân không đăng ký thành thân cũng khiến bản thân những người trong cuộc cảm thấy sự cam kết lơi lỏng. Lại chẳng thể làm phiền bạn bè. Đến khi Tú đi làm về. Hộ khẩu sai lạc.
Luật sư Nguyễn Văn Tú (Đoàn luật sư Bắc Giang): “Về mặt tài sản. Bỏ qua việc đăng ký hôn phối. Quê ở Tuyên Quang. Nếu chung sống với nhau lâu dài mà không có giấy đăng ký kết hôn. Không chỉ là tờ giấy Theo thẩm phán Đinh Công Thế (Tòa án quận Hoàng Mai). Giấy má lằng nhằng. Nếu nhà không ưng thì bỏ để tìm nhà khác. Nếu một bên ốm đau.
Bổn phận nuôi con cũng sẽ khó quy kết cho những ông bố “không chính thức”. Cô quen với anh Nguyễn Khắc Hòa (quận Đống Đa).
Nhẹ như không” – bà Túy cho biết. Do mỗi lần về quê Tú làm thủ tục rất xa xôi. Tú cũng không băn khoăn gì về việc hôn nhân của mình chưa được pháp luật thừa nhận.
Cũng chẳng có tiền để thuê trạng sư. Bị vứt ra đường như thứ đồ cũ như vậy” – Tú cho biết. Còn có những trường hợp rổ rá cạp lại cũng ngại đăng ký vì xác định nếu chung sống không hòa hợp thì chia tay nhau cho… tiện.
“Giống như tâm lý của những người đi thuê nhà. “Cả đời em mang tai mang tiếng theo trai. Nhưng Tú thân cô thế cô. Thậm chí đóng cửa nhà đi nghỉ mát mà không báo trước. Nếu không. Nay chủ nhà không cho ở nữa thì phải dọn ra khỏi nhà. Nhờ người bà con xin việc nên Tú về Hà Nội làm nhân viên văn phòng.
Con trai bà chưa từng đăng ký thành hôn nên Tú cũng chỉ như người “ở trọ”. Chồng Tú cũng nghe lời cha mẹ nên càng ngày càng thờ ơ với vợ. Một mình bơ vơ. Đôi khi chỉ vì khó khăn về giấy tờ như thiếu giấy chứng minh dân chúng. Gia đình chồng tìm đủ mọi cách dằn hắt. Từ đó. Việc phân chia tài sản có được sau hôn phối cũng rất khó phân định.
Thiếu nghiêm túc. Hiện nay không thể lặng thầm ra đi. Có tình là có tuốt còn việc hôn phối chỉ là một tờ giấy. Sống không tốt nên bị đuổi” – Tú bùi ngùi. Dễ vỡ dù chỉ gặp mâu thuẫn nhỏ. Không ít cặp vợ chồng chung sống với nhau không đăng ký kết hôn. Những cặp vợ chồng không đăng ký hôn phối sẽ không có được các quyền và bổn phận tài sản với nhau. Các trạng sư đều bó tay khi đòi quyền lợi cho cô.
Tá túc ở nhà họ hàng. Đến khi hôn nhân trục trặc thì sẽ gây nhiều thiệt thòi cho nữ giới và trẻ mỏ.
Bị đuổi không biết kêu ai Nguyễn Lê Tú. Bác sĩ kết luận Tú bị dị tật tử cung nên rất khó có con. Được gia đình chồng tổ chức lễ lạt linh đình rước về. Đành thuê nhà nghỉ sống tạm. Theo kiện Tòa án. Đi khám. Trả tự do cho con tôi để nó tìm được người đàn bà cho ra hồn nữ giới”.
Anh Thư. Chuyên gia tâm lý Lê Thị Túy (nguyên Tổng biên tập Báo nữ giới Thủ đô) chia sẻ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét