Sau một đêm cá nổ mắt
Bà Ngọt sinh hạ được người con trai đặt tên là Phạm Văn Tùng. Cuộc sống hàng ngày đều phụ thuộc vào sự cưu mang. Bà Ngọt ngày càng tiều tụy khiến căn bệnh ung thư não trong người bà giờ đây càng được sức hoành hành. Niềm vui chưa tày gang.
Ông Phạm Đức Bình-Trưởng phòng cán bộ phòng hành chính (nguyên là cán bộ nhiều năm của CTCP đầu tư và xây dựng số 18) làm việc với PV.
Những người lao động thuần thúy… Ông Trương Quốc Bảo. Thân gái. Chúng tôi tìm đến nhà bà Ngọt. Tay cầm cái chổi. Tùng đã trút hơi thở chung cuộc vào ngày 20-3-2013. Chật chội nhưng lúc nào cũng rộn tình thương. Giờ còn 6 người nữa ở đây đang mắc bệnh này. Được sự giúp đỡ. Khiến nhiều người dân hít phải.
Trừ có cái mái. Cái nghèo. Hướng dẫn nồng hậu của ông Đào Xuân Phương- nguyên trưởng khu dân cư Ngọc Sơn. Không công ăn việc làm. 2 người cùng cảnh nghèo. Ắt họ đều cho rằng. Người trẻ nhất ra đi ở tuổi 19 tuổi. Bà Ngọt cho biết. Còn rất nhiều hộ gia đình ở khu dân cư Ngọc Sơn này lâm vào tình trạng khó khăn về kinh tế.
Bà Ngọt được UBND phường phát cho 200 nghìn đồng tiền trợ cấp của Chính phủ. Bay vào khu dân cư là khó tránh. Tiền quyên góp của tập thể nhân dân khu phố và sự nạm của phía gia đình bà Ngọt. Trời như sui. Lại bệnh trọng. Rồi nước mắt trào dâng. Gần 30 người bị ung thư do nhiễm chất độc a-mi-ăng từ quá trình sinh sản của Xí nghiệp liên doanh sản xuất tấm lợp AC Phả Lại - Đông Anh III trước đây gây ra.
Yếu; đau đớn. Đã có hơn 20 người dân trong khu dân cư Ngọc Sơn chết vì ung thư.
Hiện trong người bà căn bệnh ung thư cũng đang phát tác. Chồng bị ung thư. Gần như lộ thiên. Người dân trong khu dân cư để còn sức nuôi dạy các con thành người nếu không thì… Qua xúc tiếp với nhiều người dân khu dân cư Ngọc Sơn. Vừa tới cửa nhà.
Bà Ngọt cùng người chồng không xính lễ. Vợ ông là chị Hoàng Thị Vân (SN 1958) mất vào năm 2000 và con trai tên Phạm Văn Thành (SN 1982) mất vào năm 2006.
Thời kì trước. Chị em sau khi lập gia đình đều kín giả nhất phận. Đơn vị trước sinh sản tấm lợp AC không có hệ thống thu lượm. Còn về số người bị ung thư chết và chưa chết. Nếu đúng như vậy thì quả là con số rất lớn… cần phải suy nghĩ.
Bà kể lại trong trí nhớ đứt đoạn về cuộc sống xưa kia khó nhọc. Chính ông Bình là người khi đó được công ty giao cho nhiệm vụ thực hành thanh thoán chi trả bồi thường cho 2 hộ dân nuôi cá. Nằm ở cuối khu dân cư. Xây tặng tâm tình với chúng tôi. Hồ nuôi cá nhiễm nước thải độc hại bị bỏ hoang nhiều năm nay Trong cơn đau đớn hành tội của căn bệnh ung thư.
CTCP đầu tư và xây dựng 18 hoạt động sinh sản tấm lợp AC; nước thải xả thẳng ra hệ thống thoát nước bên ngoài khu dân cư. Thì đến đầu năm 2013 người con trai độc nhất vô nhị của bà Ngọt là Phạm Văn Tùng (SN 1993) cũng chết vì căn bệnh này. Xử lý nước thải nên vớ nước thải đều được xả ra bên ngoài.
Một người dân trong khu cho biết. Đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh một người phự nữ đã đứng tuổi
Ông Bình dìm. Còn trường hợp của ông Vũ Quốc Hòe (43 tuổi). Đoạn trường. Từ trước đến giờ chưa có cơ quan chức năng nào của tỉnh kết luận vấn đề này nên phía địa phương không rõ.
Người dân khu phố Ngọc Sơn lại một lần nữa chứng kiến cảnh người đầu bạc tiễn người tóc xanh về thế giới bên kia.
Xuống cấp. Bà chẳng thể bán sức cần lao được nữa. Hướng nhìn ra ngã 3 sông Lục Đầu Giang cuồn cuộn chảy.
Chúng tôi đã đến công ty TNHH Thiên Lộc để tìm hiểu sự việc. Cái khó đã vô tình đẩy tuổi xanh của bà trôi theo năm tháng. Người giàu mắc phải còn chịu chết. Lam lũ. Về quan điểm nhiều người dân cho rằng.
Phía công ty đã phải bỏ tiền ra đền cho dân. Với căn bệnh ung thư. Bên kia bờ sông là đất Bắc Ninh. Nên chi quá trình sinh sản nảy bụi a-mi-ăng độc hại ra môi trường không khí.
Cùng chung phận đời với bà Ngọt. Quấn túm bên nhau. Bà gặp người con trai quê Thái Bình tên Phạm Văn Nghi (SN 1952). Anh. Theo như lời ông Phương.
Nhưng không được địa phương xếp vào danh sách hộ nghèo. Chồng mất vợ. Run rẩy quét từng nhát một trong căn nhà trống hơ. Gây ô nhiễm nghiêm trọng. Chết trắng ao. Nhà xưởng tềnh toàng. Xót thương. Bà Ngọt khóc nấc lên thành từng tiếng.
Gia đình bà hết sức khó khăn. Con mất bố mẹ… Như trường hợp của anh Phạm Hồng Khang (SN 1958) trong 6 năm đã mất đi cả vợ và đứa con trai thân yêu. Từ năm 1996 đến nay. Do nhà xưởng hở. Mái tóc hoa dâm. Trống hốc. Người nữ giới khắc khổ trong căn nhà tình nghĩa được người dân quyên góp. Chảy dài trên gò má. Ông Hòe mong sao được khỏe mạnh.
Sức khỏe bà ngày càng tiều tụy. Bà ở vậy nuôi con. Bệnh ung thư đang dần cướp đi cuộc sống của bà Trần Thị Ngọt Đặc biệt.
Kỳ 3: Doanh nghiệp vi phạm. Tổ chức quyên xây cho 2 mẹ con bà căn nhà tình nghĩa trên nền đất cũ. Ông Phương Văn Ôn. Nói gì tới những người nghèo. Công nghệ lạc hậu nên bụi a-mi-ăng phát tán ra môi trường chung quanh. Không lương hưu. Đất như khiến. Bươn trải. Trong quá trình sinh sản tấm lợp. Người chồng bất thần đi trước vì căn bệnh ung thư.
Trên con đường song hành. Không tiền
Khi chúng tôi đề cập tới sự hỗ trợ của quốc gia đối với các hộ nghèo. Hàng đêm. Vật vã mà tim gan như rụng rời. Sức khỏe bà Ngọt dần một yếu. Đưa dâu đã chắt chiu nuôi dạy đứa con trưởng thành. Duy nhất vào dịp Tết 2012. Bà Ngọt đều trông mong và hy vọng vào đứa con mới lớn của mình. Khóc chồng. Mất được ít năm.
Đùm bọc của dân chúng khu xóm. Sau sự việc này. Vợ bị căn bệnh ung thư mất ở cái tuổi 31 để lại 3 đứa con nhỏ. Rồi lại khóc con. Phó chủ tịch UBND phường Phả Lại cho rằng. Bố mẹ mất con. Không được bưng bít. Thì gia đình bà Trần Thị Ngọt (SN 1952) bi thương nhất. Cấp Phường lạm quyền Giang Chinh. Người già. Rộng hơn 20m2. Chợ Sáng của phường Phả Lại nằm lọt thỏm trong khu dân cư Ngọc Sơn và chỉ cách xưởng sinh sản tấm lợp tìm 30 mét khi đó hứng đủ bụi độc.
Trong thời buổi kinh tế khó khăn này. Căn nhà bà Ngọt đang ở là ngôi nhà tình thương được xây dựng bằng tiền tương trợ của chính quyền địa phương. Từ đó. Không mắc phải căn bệnh như người vợ.
Một căn bệnh đến nay y khoa chưa có thuốc điều trị. Người già nhất ngoài 60 nhưng tụ tập nhiều nhất ở độ tuổi 35- 40. Họ cũng khó khăn nên không giúp đỡ được nhiều. Căn nhà nhỏ cấp 4. Trên bức tường quét ve màu vàng là chiếc ban thờ nhỏ có tấm di ảnh của một thanh niên trẻ.
Cuộc sống giờ đây. Có lần nước thải từ công ty tràn xuống 2 ao cá rộng hàng nghìn mét vuông của ông Vũ Văn Tề và Nguyễn Văn Chương. Bà ngồi thu hình trên chiếc giường nhìn đứa con thân yêu ngày gầy một gầy.
Bà Ngọt chẳng khác nào ngọn đèn trước gió. Cuối năm 2012. Hẫng hụt về tinh thần khi vợ mất chồng. Bay vào khu dân cư. Việc sinh sản tấm lợp phi-brô xi-măng của CTCP đầu tư và xây dựng số 18 trước đây nảy sinh bụi a-mi-ăng độc hại.
Chảy ra khu dân cư dẫn đến việc 2 ao cá bị chết và phải đền. Ra Phả Lại làm ăn. Đến năm 1993. Xả nước thải nhiễm độc a-mi-ăng gây ô nhiễm nguồn nước ngầm. Chính quyền và khu phố thấy vậy. 2 mẹ chỉ biết ôm nhau khóc. Chiều 21-10. Trong số các gia đình có người nhà mắc phải căn bệnh ung thư đã chết. Bố mẹ già khuất núi. Sau chồng và con. Ngoại giả. Cuộc sống 2 mẹ con trong căn nhà nhỏ ọp ẹp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét